Translate

Thứ Tư, 12 tháng 6, 2013

LÊ KIM CHIẾN DI BÚT

                                          Saigon, 12 tháng 8, 1988

          Ng~ hùng Kiện thân ái

Như vậy là đúng một tháng xa ĐN.
Như vậy là hết một mùa hè.
Thời gian chẳng chờ người chờ đợi. Không còn lí do gì để trở về ĐN nữa rồi. Chẳng thấy cơ hội nào thấy nhau nữa sao, cái người trăm năm ấy.
          30 ngày, muốn viết thư cho cậu ngày một - nhưng sao lại thôi.
Một lá thư, một tờ điện tín cho tôi cũng không.
Bây giờ tôi phải vội vả viết cho cậu mấy dòng. Thật khó khăn như một lá thư tỏ tình (tôi chưa biết viết thư tỏ tình là thế nào).
          Tôi hình dung được cậu vất vả lắm. Kiện ơi. Bây giờ nỗi nhớ òa vỡ. Và cơn mưa chiều Saigon thật mau. Rồi trống vắng và nghiệt ngã. Chắc chắn cậu bận rộn và vất vả lắm Kiện ơi.

                                                                     LKC-05/10/1989 (06/9AL)

Ve tham nha Le Kim Chien









Chủ Nhật, 9 tháng 6, 2013

VỀ THĂM LÊ KIM CHIẾN

VỀ khung trời tím hoang mơ
THĂM người bạn cũ nghe bờ mi cay
LÊ thê sợi nhớ vơi đầy
KIM bằng hữu đó bên nhau mấy người
CHIẾN còn ấm mãi trong tôi...
                     nhk-09/06/2013

Thứ Năm, 23 tháng 5, 2013

THIÊN SỨ ĐỜI TÔI

              (viết cho LienHiep)
hãy hân hạnh vì tâm hồn nhân ái
cứ lo toan dù mãi mãi thiệt thòi
bởi em là thiên sứ của đời tôi
cùng chia sẻ niềm vui và bất hạnh
                                      nhk

Thứ Ba, 19 tháng 3, 2013

THƯA THẤY CÒN NHỚ CON KHÔNG

(Rất tình cờ, trong ngăn kéo cũ, gặp lại bài thơ xưa Thầy tặng sau bao năm Thầy trò xa cách - nhk)
                                                                                                                                               

THƯA THẦY CÒN NHỚ CON KHÔNG

Chiều hôm nay dừng bước bên đường
Tôi gặp lại người học trò 30 năm trước
Người học trò không thể nào nhận ra được
Những bon chen nghiệt ngã đời thường
Đã biến một nữ sinh đẹp đẽ dễ thương
Thành một người đàn bà luống tuổi phong sương
Dẫu son phấn cũng không che nổi
Mắt mệt mỏi quần thâm
Nét tàn phai xuân sắc
Tôi lặng yên
Lòng thấy ngậm ngùi
Khi người học trò bật tiếng reo vui

Thưa Thầy còn nhớ con không?

Chiều hôm nay ngừng giữa phố đông
Em đưa tôi trở về
Thời gian 30 năm trước
Những kỷ niệm vui buồn
Những yêu thương thắm thiết
Những âm thầm xưa chưa nói được
Những giờ chơi giờ học sáng chiều
Những điểm mười rộn rã bao nhiêu
Những điểm không một mình hờn dỗi
Cây phượng đỏ ngày xưa
Còn bên cửa lớp?
Hoa rụng bay bay vào giữa bàn thầy
Con bướm vàng lang thang sân chơi
Hàng cổ thụ trời mưa trút lá
Tiếng trống trường ngày nào giục giã
Có còn không như thuở em đi
Bạn bè ai có hẹn nhau về?

Thưa Thầy còn nhớ con không?

Người Thầy già cũng mãi long đong
Lo sốt vó cuộc đời cơm áo
Ngày đứng lớp
Tối về nhà bán chữ
Ngữa tay thu tiền từng đứa học trò
Đạo đức thánh hiền bôi trấu trát tro
Đêm thao thức vắt tay qua trán
Tình với nghĩa sông khô biển cạn
Đã tàn phai theo năm tháng đổi thay
Đứng trước bảng đen tỉnh tỉnh say say
Thân thế đó ba chìm bảy nổi
Lòng thầy cứ ngỗn ngang trăm mối

Thưa Thầy còn nhớ con không?

Chiều hôm nay ở giữa phố đông
Có hai thầy trò ôm nhau
Mừng mừng tủi tủi
Tóc thầy trò cả hai đều bạc
Trong tao phùng chợt thấy thanh xuân
Giữa phố người qua kẻ lại chen chân
Em đưa tôi về ngôi trường mái ấm 
Ở nơi đó ân tình rất đậm
Thầy khoan dung độ lượng vô bờ
Trò ngoan hiền đùa giỡn vô tư
Mỗi giờ học là thiên đường dịu mát
Mỗi lời nói đều yêu thương rất mực
Mỗi mắt nhìn trìu mến vô cùng
Ngôi trường là thánh địa tuổi xuân

Thưa Thầy còn nhớ con không?

Chiều hôm nay em như cơn mưa giông
Tưới mát tâm hồn thầy nứt nẻ
Người học trò rất xa thuở trẻ
Gặp hôm nay bỗng thấy rất gần
Lòng thầy già như được hồi sinh
                               1996
                  TRẦN-HOAN-TRINH
                            (Trần Đại)
Tặng Kiện,
người học trò cũ 30 năm trước

MỘT BÊN

xin những ngày qua
muộn phiền khắc khoải
và những tận cùng
mất mát chông chênh
của đoạn đường nghiêng
cân bằng trở lại
cay đắng ngọt bùi
có anh một bên

NIỆM CŨ

(Nhớ LKC)

ừ, ta sẽ vùi sâu trong vô ảnh
người đi về nơi hoang lạnh hư thinh
bỏ lại ta còn đứng ngóng một mình
bên lụy vực ôm hành trình cô độc
 
không lời thở than giận hờn trách móc
ta sẽ hẹn người bên dốc vô minh
ừ, một mai ta sẽ gặp lại mình
cho niệm cũ thành điêu linh phế tích...

40 NĂM HẠNH NGỘ


Cám ơn đời cho ta hạnh ngộ
Bạn bè xưa một thuở tan trường
Bốn mươi năm dâu bể tang thương
Chừ gặp lại buồn vương khóe mắt
                                      N2
 

 
Ta về điểm danh từng khuôn mặt
Nối lại vòng tay thân hữu xưa
Khách sầu viễn xứ cùng chia sẻ
Một ngày cuối tuần rộn niềm vui
Đà Nẵng, Hàn phố ơi nỗi nhớ
Ô hay đời đã cuối thu chưa
Bài thơ bốn mươi năm vời vợi
Bây giờ mới đó đã sáu mươi

NHỚ

(tặng LChi,
và những chs Ngoại Ô xưa-người thầy hôm nay)

 

nhớ sân trường đất đỏ Ngoại Ô xưa
nửa thế kỷ còn ai quên ai nhớ
mái trường cũ đơn sơ hai gian nhỏ
tiếng ve rang trong gió có bay về


nhớ ngày nào chuyển cấp bước ngô nghê
vào lớp mới lòng vụng về bỡ ngỡ

Phan Châu Trinh ơi thâm tình một thuở
những bóng hình sâu nặng nợ trong tôi
 

nhớ mặt bàn còn bám vệt mồ hôi

khi ta tìm về chỗ ngồi năm ấy

dòng mực cũ tuổi thiếu thời đọng lại
 
màu thời gian ghi mãi một khung trời


nhớ Thầy Cô lưu lạc khắp muôn nơi

ngày hội ngộ trông vời se ngấn lệ

trên bục giảng bây giờ em thay thế

anh gã học trò thế hệ hôm qua

GIÀ RỒI

Già rồi giủ áo chùi tay  
Còn nhơn nhơn cái mặt dày làm chi !
Bỏ thôi cái tính sân si
 

Tránh bên cho lũ trẻ đi rộng đường
                TRẦN HOAN TRINH
 



   (Xin phép, kính họa thơ Thầy)
    
   CHƯA GIÀ, THẦY ƠI

Già tóc, nhưng trẻ đôi tay
Còn làm thơ mãi Thầy sầu làm chi !
Bỏ quên hoang mộng tâm si  

Tránh ? hay dắt chúng em đi chung đường
                                    nhk-12b2